Page 85 - MuDoso78
P. 85
Mũ Đỏ 78 84
cứ thử xem sao ? “.
Trời nóng như đổ lửa , hơi nóng cứ hầm hập , Tân cố gắng chặt thật nhanh
, chàng vất vả kéo từng cây nứa lên đỉnh núi rồi bó lại . Tân ngồi trên bó
nứa cẩn thận kiểm soát lại xem có con vắt nào không ? Đây rồi , có tất cả
bốn trự , đang hút no máu , nhổ nước bọt vào tay, Tân dứt ra từng con ,
từng vệt máu chảy ra không dứt . Nốc mấy ngụm nước , Tân hú lên mấy
tiếng ; ở gần đó có tiếng hú đáp lại ,chàng la lên ;
“Ê… tui hạ sơn trước đây … “
Có tiếng hú lại, Tân yên chí kéo bó nứa xuống núi , sườn núi dốc quá ,
Tân cảm thấy đầu của mình muốn nhũn ra , phần ăn sáng , trưa , chàng đã
ăn hết trước khi leo lên dốc núi , ăn để lấy sức mà leo .
“ Mẹ kiếp , lao động là vinh quang ? có tóe hào quang thì có .” Tân lẩm
bẩm , ánh nắng làm mắt chàng hoa lên . Áo ướt đẫm mồ hôi , chàng quăng
bó nứa xuống cái rãnh ven đường , đưa cánh tay lên quệt mồ hôi trán .
‘ Cũng đã quá trưa rồi , ghé vô đây kiếm vài quả sấu cái đã . “
Làn nước mát lạnh làm chàng tỉnh hẳn ra , vò cái khăn lần nữa rồi từ từ
đứng dậy, nhìn quanh .
“Ồ ! sao lạ quá .”Tân khẽ kêu lên vì ngạc nhiên , trước khi leo lên núi
chàng đã để hòn đá ở trước hốc cây , nhưng bây giờ ai đã đặt hòn đá này
vào miệng hốc cây . Động lòng hiếu kỳ , chàng lôi hòn đá ra , thì có một
gói bằng lá dong và một miếng giấy nhỏ và vài chữ viết nguệch ngoạc
bằng viết chì .
“ cảm ơn anh , chân của em đã đỡ nhiều , có chút quà anh ăn lấy thảo ,
em phải đi lãnh nhu yếu phẩm cho xã viên , hẹn anh hôm khác , nhớ cho
em biết khi anh đi lao động qua đây , nhớ đấy”
Ngồi xuống một gốc cây, chàng cẩn thận mở gói lá dong , có 5 củ khoai
lang còn hơi ấm , Tân cảm thấy bồi hồi xúc động trước chân tình của cô
gái này , nó vừa mộc mạc và đáng quý làm sao ? vừa nhấm nháp mấy củ
khoai , chàng vừa mường tượng đến nét mặt và ánh mắt của nàng , lòng
chàng chợt ấm lại , thì ít ra khi ở tận đáy của tầng địa ngục này mình cũng
được hưởng một chút ấm áp của tình người .
Tiếng kẻng báo hiệu đến giờ ngủ đã đánh lên từ lâu , nhưng Tân vẫn không
sao chợp mắt được , trong bóng tối u tịch vang lên tiếng ngáy , tiếng nói
lảm nhảm trong cơn mơ của những người tù , lẫn vào đó là tiếng rúc rích
của lũ chuột , đôi khi có cả tiếng kêu thê thảm của những con chuột và ếch
,nhái bị rắn nuốt . Trời đã khuya , nhưng mắt Tân cứ chong chong nhìn lên
nóc mùng , cái mùng nhà binh đã theo chàng trong suốt đời quân ngũ . Bất
giác chàng thở dài, cuộc đời mình có lẽ sẽ kết thúc ở xó rừng này thôi , sẽ
không bao giờ mình có dịp gặp lại mẹ, bây giờ mẹ của mình ra sao ? Thật
Tháng sáu hai không một tám

