Page 32 - MUDO 77
P. 32
Mũ Đỏ 77 28
về lại từ trong các cuộc hành quân đó. Tôi vẫn có thể nhìn thấy các gương
mặt non trẻ ấy. Đại Úy Gary Brux, Đại Úy Bill Deuel, Trung Úy Chuck
Hemmingway, Trung Úy Carl Arvin. Người lính mang máy rất trẻ của tôi,
Binh Nhứt Michael Randall. Tất cả đều hy sinh. Dũng Cảm và Tự Hào.
Việt Nam không phải là “tua” đầu chiến trận của tôi. Sau khi tốt nghiệp
từ trường Võ Bị West Point, tôi gia nhập Sư Đoàn 82 Nhảy Dù cho sự can
thiệp “khủng hoảng” Dominican Republic vào năm 1965. Chúng tôi được
mang đến một hòn đảo và dẹp sạch đám Cuba – cảm hứng nổi dậy của
bọn cộng sản, và ở lại như một đoàn quân bảo vệ hòa bình. Chúng tôi đã
nghĩ chiến trận là như vậy, và rồi chúng tôi trở về lại căn cứ Fort Bragg, và
mong mỏi được đến Việt Nam – nhiều viên trung úy trong tiểu đoàn chiến
đấu của tôi nhảy lên chiếc jepp, lái thẳng đến Bộ Tư Lịnh Lục Quân ở
Washington để tình nguyện cho chiến trường Việt Nam. Chúng tôi đã nghĩ
sẽ bị bỏ lỡ chiến trận.
Giờ thì chúng ta đã biết
câu chuyện kết thúc ra sao.
Hai triệu người Việt đã mất
mạng. Hoa Kỳ mất 58,000
và có 303,000 thương
vong. Hoa Kỳ sa vào cuộc
nội chiến đắng cay và rối
loạn về chánh trị. Lúc ấy
thì chúng tôi không biết gì
hết. Tôi rất lấy làm hãnh
diện được chọn phục vụ
với Nhảy Dù Việt Nam.
Người vợ đẹp đẽ mới vừa
cưới mà tôi rất thương yêu,
biết tôi cần phải đi. Cha tôi,
một viên Tướng của Lục
Quân, sẽ vinh danh tôi, nếu
tôi chẳng may tử trận.
Tất cả các sự việc này đã
biến mất đi 50 năm trước
đây. Các người lính trong
Sư Đoàn Nhảy Dù Việt
Nam, những người đã may
mắn thoát khỏi việc sụp đổ
Bốn mươi ba mùa xuôi ngược

